Trong khu phong tỏa…

Không biết tới khi nào mọi thứ mới trở lại bình thường. Cái ngột ngạt, bức bối cứ tồn tại ở đâu đó quanh mình, ở trong khu vực phong tỏa, mọi người vẫn đếm từng ngày để được dỡ bỏ hàng dây giăng mắc

Cuộc sống ở quê vốn dĩ tẻ nhạt, nhưng đến thời điểm xuất hiện những ca bệnh COVID-19 đã làm cho mọi thứ trở nên bất bình thường. Mình lại nhớ về miệt thứ buồn buồn của ngày xưa. Đường sá khó khăn, đi một đoạn thật xa mới có một nóc nhà chập chờn khói. Tiếng gà trưa lại vút lên nghe đến xốn xang. Nhưng thời đó giữa người với người đâu có sự cách ly nào. Dẫu biết rằng, cách ly bây giờ là để an toàn cho mọi người, nhưng vẫn nghe buồn não nuột. Những con đường vắng tanh. Những mái nhà yên ắng.

Trưa nay bước ra sân, nhìn đường sá thênh thang, lâu lâu mới có một chiếc xe chạy ngang, họ quấn lên mình đủ thứ giữa cái nắng đến điên người. Biết vậy, khó chịu vậy mà phải làm thôi. Một quyển sách trên tay chẳng làm mình xao động, lật trang giấy để trước mặt mà tâm hồn cứ nghĩ bâng quơ “khi nào mọi thứ mới trở lại bình thường”. Lâu lâu mình lại nghe từ đâu đó “nghe đồn ở chỗ này, chỗ kia”… Mỗi ngày một con số lại xuất hiện, nằm trong nhà mà nghe cả chiếu chăn cũng biết buồn. Lại thấy đời mình quanh quẩn với căn phòng chật chội, với mấy bộ phim dài tập, với mạng xã hội mà ngó vào đâu cũng thấy lẻ loi. Một bữa buồn buồn ngồi coi thiên hạ vạch mặt nhau trên mạng xã hội, người này chửi rồi đến người kia cũng tưng bừng y như… hội chợ.

Và tự dưng mình giận “mấy cha” phát minh ra dàn karaoke. Chập tối giữa lúc buồn buồn của một ngày vào ra quanh quẩn lại ầm ầm “anh muốn em sống sao”, “hai tay anh ôm xương rồng rất đau” hay “không yêu hay yêu nói một lời thôi”… Giây phút đó mình nghĩ, cúp điện chắc khỏe hơn (thà chịu nực mà đầu óc thanh thản). Mà trời thì đâu dễ chìu lòng người. Cho nên chắc mình cũng sẽ mua một thùng loa “kẹo kéo” cùng họ “chơi hết mình” cũng nên.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *